Sóng gió, thử thách, những điều bất ngờ là điều chắc chắn sẽ xảy ra trong cuộc đời, bất kể đó là ai. Điềm tĩnh là những gì thể hiện ra bên ngoài, của 1 người cảm thấy tự tin về chính mình. Như mình hay nói: Tự tin là biết mình làm những gì, và mình làm nó tốt.
Bài hôm nay mình chia sẻ để anh em biết những gì cần làm để có thể tự tin, điềm tĩnh, và đặc biệt khi đang có sóng gió. Còn phần làm sao để nó tốt, thì sẽ phụ thuộc vào mức độ luyện tập của anh em.
1 người đang sống cuộc sống an toàn, công việc ổn định, mọi thứ đi vào trật tự, thì thường sẽ muốn 1 chút sóng gió, thử thách, những điều mình không biết, những điều bất ngờ, ngạc nhiên người mình thích, và cái mình thích. Để cảm thấy cuộc đời thú vị, đa dạng, cảm thấy được sống động.
Nhưng thường chúng ta sẽ có tiêu chuẩn kép. Nếu như sóng gió, thử thách, những điều bất ngờ, ngạc nhiên không phải từ người mình thích, hoặc cái mình thích. Thì sẽ quy chụp hết là phiền.
Ngược lại, 1 người đang có một cuộc sống chưa ổn định, mới nhận việc, mới chuyển nơi ở, mất việc, công việc gặp khó khăn, nợ nần, rất nhiều điều mình không biết xảy ra cùng 1 lúc, sẽ thường mong muốn có 1 cuộc sống an toàn, ổn định hơn. Và đây là nhu cầu cơ bản nhất của con người. Vì hầu hết tất cả mọi lựa chọn mà con người quyết định, đều cần phải mang lại cảm giác an toàn.
Thay vì suy nghĩ, hoặc phải sống theo kiểu đón nhận sóng gió, hoặc phải sống theo kiểu an toàn, rồi áp đặt bản thân phải sống như vậy cả cuộc đời. Thì vẫn còn 1 lựa chọn khác, là cân bằng cả 2. Theo bản năng, chúng ta thường có những lựa chọn mà đáp ứng đủ cả 2 nhu cầu trên.
Ví dụ: Tại sao anh em xem lại 1 bộ phim cũ, 1 game cũ, 1 quyển sách cũ?
Vì anh em chắc chắn là bộ phim đó hay, game đó hay, và quyển sách đó hay. Đồng thời, anh em cũng đã lâu không xem, hay chơi game, đủ để không còn nhớ những chi tiết, và muốn quay lại để tận hưởng.
Tương tự, 1 người đã có rất nhiều tiền, sau khi đã đạt được số tiền mong muốn, thì lại tiếp tục cố gắng làm rất nhiều tiền hơn nữa, y như lúc mình chưa có tiền. Vì có tiền sẽ giúp bản thân cảm thấy an toàn, và có sự lựa chọn, đa dạng khi mua sắm. Đó là lý do tại sao nhiều người xem tiền là lẽ sống.
Tuy nhiên, con người còn tới 4 cái nhu cầu khác. Nếu mục tiêu, và lối sống bản thân không đáp ứng đủ cả 6 cái, thì rất khó để bản thân cảm thấy hạnh phúc.
1 người nói mình hạnh phúc, khác với 1 người thực sự hạnh phúc trong tâm hồn, vì hành động và lời nói sẽ phản ánh mọi thứ trong tâm hồn.
Vậy thì phải làm gì khi cuộc sống đang quá hỗn loạn, anh em bị kẹt giữa nhiều quan niệm của người khác, và bản thân không chắc về cái mình sẽ làm?
Trật tự. Sắp xếp mọi thứ vào trật tự, rồi làm cái mình cần phải làm trong ngày hôm nay.
Và hi vọng anh em có gia đình đang ở cạnh người phụ nữ có khả năng giúp anh em làm điều đó.
Khi anh em đang hỗn loạn, mà liên tục bị thách thức, cằn nhằn, khó chịu, hay có nghĩa là liên tục tiếp thêm hỗn loạn.
Mỗi ngày về nhà là chuẩn bị combat, chuẩn bị chiến đấu để coi ai thắng, ai hơn, ai đúng. Thì anh em sẽ bị thiếu hụt nhu cầu về an toàn, sự tôn trọng, quan trọng (significant), và sự kết nối (connection). Dẫn đến 1 số anh em có xu hướng đi tìm người phụ nữ khác để đáp ứng 3 nhu cầu đó.
Sắp xếp theo trật tự như thế nào khi mọi thứ đang hỗn loạn, và anh em biết mình không có khả năng để điều khiển mọi thứ?
Ngắn hạn: Nếu anh em đang đọc bài này, và mọi thứ đang quá hỗn loạn đến mức mệt mỏi. Hãy đứng dậy, hít thở sâu, ưỡn ngực, duy trì tầm 5 phút, rồi tập trung việc nào quan trọng nhất trong vòng 15 phút tới, 30 phút tới, 1 tiếng tiếp theo cuộc đời mình, và hoàn thành nó. Cứ như vậy cho đến hết ngày.
Nếu anh em đang đi làm, hãy đi làm.
Nếu đang ăn, tập trung ăn.
Nếu không có gì làm, thì tăng thời gian lên 30p, rồi 1 tiếng …v.v
Trong khoảng thời gian này, anh em có thể bắt đầu hỏi bản thân.
-Những việc này xảy ra để mình học cái gì, mà mình cần phải học, để lần sau nó không xảy ra nữa? Hoặc nó giúp mình đi đến cảm giác này, để mình học và phát triển như thế nào?
Mục tiêu lúc này là sống sót trước, chứ không phải giải quyết hết mọi thứ 1 lần. Cuộc đời này không ai có thể giải quyết hết mọi thứ 1 lần. Mọi thứ cần thời gian, và anh em cũng cần thời gian. Hãy cho bản thân 1 chút thời gian.
Dài hạn: Vì mục tiêu quan trọng nhất là có cuộc sống ổn định. Thì mỗi ngày, anh em cần thiết lập 1 thói quen nhỏ, rồi dần dần thiết lập những thói quen khác lớn hơn.
Đó chính là 1 phần của hành trình mình học được, và chia sẻ cho khách hàng của mình.
Mỗi sáng, luyện tập bản thân dậy đúng giờ. Đúng giờ không có nghĩa là đồng hồ reo 5 giờ, là nhảy xuống đất 5 giờ 01 giây. Mà nó có nghĩa là trong khoảng thời gian 4 giờ 30 đến 4 giờ 50, anh em thức dậy, và có thể cho bản thân nướng 1 chút, rồi 5 giờ ra khỏi giường.
Sau đó, kiên trì 90 ngày liên tục, thiết lập câu hỏi cho bản thân: Mình có thể biết ơn được cái gì trong cuộc đời này? Và nó có thể là bất kì điều gì.
-Không khí trong lành, nếu anh em ở Đà Lạt.
-Không có tiền còi xe hú ầm ĩ cả đêm.
-Sau cãi vả, thì người phụ nữ của anh em vẫn nằm bên cạnh.
-Vẫn còn cái chỗ chui ra chui vào.
-Có cái điện thoại xịn.
-Có con laptop ngon.
-Cái xe vẫn chạy được.
-Tuổi thơ bất hạnh, nhưng anh em vẫn còn nằm ở đây. Hãy tự hào về bản thân.
…..
Tại sao? Vì trầm cảm và biết ơn không bao giờ xuất hiện cùng 1 lúc. Anh em thiết lập mindset tập trung vào sự biết ơn vào buổi sáng, thì anh em đã sẵn sàng ở phần tâm hồn.
Sau khi thức dậy lúc 5 giờ, anh em có thể tập thể dục trong nhà, ngoài nhà, đi bộ, tập gym, hoặc thiền, đi nhà thờ. Bất cứ cái gì phù hợp với anh em. Nhưng nó cần phải đúng hoạt động đó, liên tục mỗi ngày.
Tại sao? Khi mọi thứ đi vào hỗn loạn, thông thường mọi người, hay kể cả mình khi quá nhiều điều bất ngờ, biến số xảy đến mình cũng suy nghĩ nhiều, hay overthinking.
Ví dụ, mình ở 1 mình, và nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra, nó là lỗi của mình, không phải lỗi của người khác, không phải lỗi của ông hàng xóm, hay 1 ai đó ở chỗ làm.
Mình ăn uống không đủ chất, mặc không đủ ấm, bị bệnh, thì nó là lỗi của mình.
Mình chọn tới 1 nơi không có người thân, và hoạn nạn gặp khó khăn, thì nó là lỗi của mình, vì mình chọn đi, không phải ông bán vé máy bay chọn.
Và để suy nghĩ, giải quyết vấn đề, thì não cần oxi. Cái này thì các nhà khoa học sức khỏe đã chứng minh rồi.
Do đó, tuyệt vời nhất là buổi sáng, anh em thiết lập 1 thói quen mà nó có thể cung cấp oxi để anh em chiến đấu ngày hôm đó. Và, đây là xong phần chuẩn bị để anh em sẵn sàng cho phần thể chất.
Khi anh em đã quen với việc có 1 trật tự vào buổi sáng, thì mọi thứ trong ngày anh em sẽ dần giải quyết mọi thứ một cách sáng suốt hơn.
Giải quyết sáng suốt như thế nào?
Quay lại phần ngắn hạn, cứ tập trung vào những việc mình cần phải làm, ai nói gì kệ họ, anh em cần phải sống sót trước đã, rồi tính tiếp.
Nếu 1 người liên tục vượt qua ranh giới, và chà đạp, hạ thấp anh em, anh em cần trao đổi về ranh giới với họ, bất kể là ai.
Nếu họ tiếp tục từ chối tôn trọng ranh giới của em, anh em cần cách ly, giao tiếp ở mức tối thiểu, và không cần gặp nếu không cần thiết, và nó có thể là mãi mãi, nếu cần thiết phải làm như vậy.
15p, 30p, 1 tiếng, anh em tập trung vào việc mình cần làm, và rồi 1 ngày. Bất cứ cái gì quan trọng, thì cứ tập trung giải quyết trước. Cứ xong ngày hôm nay đã, vì ngày nào có cái khổ của ngày đó.
Và kèm theo câu hỏi như mình đã chia sẻ, và hay chia sẻ trên Threads:
-Mình học được cái gì?
-Cái này xảy ra để mình học cái gì?
-Cái gì mình không biết?
-Làm sao để mình trở nên tốt hơn từ sự việc này?
-….
Và đặc biệt hơn, đối với những anh em từ nhỏ đến lớn, đã từng có suy nghĩ là: Mình muốn trở nên tốt hơn, muốn làm 1 người ba/ bố tốt, muốn làm 1 người chồng tốt, muốn làm 1 nhân viên tốt, 1 người chủ tốt.
Thì mình chắc chắn 100%, cuộc đời sẽ cho anh em những chuyện để anh em học, hay nói cách khác là “tỉa” anh em, như bác nông dân tỉa cái cây trong vườn, cho nó sinh nhiều hoa trái hơn.
Cẩn thận với những gì mình ước. Vì anh em không biết được hết mọi thứ. Như 1 đứa trẻ ước được ăn kẹo mỗi ngày, nhưng sâu răng, và nỗi đau khi sâu răng là cái nó không biết khi ước.
Ở trên là cách mình vượt qua giai đoạn stress 4 5 tháng liên tục vài năm trước. Và mình đã chia sẻ, hướng dẫn 1 vài anh em. Và hầu hết đều cải thiện rõ ràng.
Ví dụ gần đây: Mình suy nghĩ, mình cần phải có trải nghiệm, động lực, để mình chia sẻ những phần chưa hoàn chỉnh trong hệ thống kiến thức của mình.
Và “động lực” tới ngay 2 ngày hôm sau.
Mình đang học song song 4 mảng kiến thức và kỹ năng khác nhau, và khá nhiều việc cá nhân cần phải hoàn thành.
Hay nói cách khác là khá nhiều điều chưa biết, và thử thách trong giai đoạn này.
Khi mình nghỉ giải lao trên công ty, thì 1 bạn ngồi chung bàn giỡn nhay, hay chọc phá điện thoại mình, khi mình đang tập trung.
Hầu hết, những anh em đang stress sẽ bực mình và chửi ngay. Rồi trách móc cuộc đời.
Nhưng mình đi chỗ khác, và hạn chế giao tiếp. Sau đó mình liên tục hỏi bản thân:
-Cái này xảy ra để mình học cái gì? Cái gì mình không biết? Cái gì mình cần cải thiện? Nó xảy ra để mình biết cái gì? Đưa mình tới đâu? Mình biết ơn được điều gì?
Tất nhiên, là 1 con người bình thường, trong đầu mình chỉ muốn đấm nhau, chửi nhau. Chớ không muốn trả lời.
Đây là sự quan trọng của việc cách ly bản thân, và liên tục đặt câu hỏi.
Khi liên tục đặt câu hỏi chất lượng, não anh em sẽ đi tìm câu trả lời chất lượng.
Rồi mình từ từ tìm câu trả lời, và thông qua việc đó. Cái mình học là:
1. Đó chính xác là những gì mình từng ước, nên không trách ai được.
2. Nó xảy ra để mình thay đổi hướng đi suy nghĩ, để mình học cách thay đổi sự tập trung từ việc khó chịu, bực bội, sang việc luyện tập bản thân: Liên tục hỏi những câu hỏi chất lượng.
3. Nó xảy ra để mình thiết lập ranh giới, vì bạn kia cần học cách tôn trọng ranh giới.
4. Rèn luyện tính điềm tĩnh.
5. Nó xảy ra để hướng dẫn mình đi tới cái lớn lao hơn, đó là sự kết nối, liên kết giữa 4 bộ kỹ năng mà mình từng học, và nó rõ ràng. Thay vì cứ ngồi nghe người khác nói, nhưng không thật sự hiểu nó là cái gì.
6. Mình biết ơn là mình có được điều mình ước. Mặc dù không thoải mái, nhưng nó giúp mình tốt hơn, trưởng thành hơn chút.
Và rồi sau khi nói chuyện với bạn đó là: Ê! Tao đang suy nghĩ nhiều thứ. Có những ngày giỡn được, có những ngày tao căng thẳng, cần suy nghĩ nên hạn chế.
Xong bạn ok.
Vậy thì từ việc biết ơn, học hỏi từ những việc nhỏ. Mình sẽ học được cách biết ơn, và học hỏi từ những việc lớn. Ví dụ, gia đình mình không hoàn hảo, nhưng mình biết ơn:
-Mẹ mình dạy mình cách có trách nhiệm với cuộc sống và công việc. Nên mình có thể sống 1 mình ở nước ngoài, mà k có người thân.
-Ba mình dạy mình cách có ý chí và luôn phấn đấu đi tới nó.
-Chú mình là 1 người cực kì chăm chỉ, và đi tới mục tiêu bất kể nó là cái gì.
-Các cô của mình cực kì nhiệt huyết với khách hàng và công việc.
-Chú mình ở bên Mỹ là 1 ví dụ rất lớn của việc đàn ông là trụ cột, và kể cả cô mình đôi khi nói này kia, chú vẫn bình tĩnh và coi nó bình thường.
-Và em mình. Chính xác, mình cũng học từ em mình về việc điềm tĩnh, thân thiện, vui vẻ, không chấp nhặt. Đó là lý do em mình có rất nhiều bạn. Và mình áp dụng thì kết quả y chang.
…
Tất cả điểm tốt của mọi người đều đã ở đó, chỉ cần mình, hay anh em học cách thay đổi đặt câu hỏi, và luyện tập bản thân. Thì kể cả sóng gió cỡ nào, anh em cũng sẽ vượt qua. Mình chắc chắn.
Vì mình từng như anh em, lúc tức giận cũng đấm vô tường, đập đồ, bàn ghế, chửi rủa. Nhưng nếu dành cái tức giận, khó chịu đó vào việc học để bản thân tốt lên, đi tìm cho tới tận gốc rễ, chân lý. Anh em chả sợ gì cả.
Tóm tắt lại. Mỗi ngày:
-Ráng dậy sớm, và đúng giờ là bước ra khỏi giường.
-Hỏi bản thân: Mình có thể biết ơn cái gì trong cuộc đời này? Và trả lời ít nhất 3 cái.
-Tập thể dục, tập gym, đi ra ngoài,…. Mục tiêu là não có nhiều oxi nhất có thể, còn hoạt động cụ thể thì sao cũng được.
Vậy là xong phần chuẩn bị. Bước vào cuộc sống mỗi ngày thì:
-Hoàn thành từng việc 1. Cái nào quan trọng nhất trong 15 phút, 30 phút, 1 tiếng, 2 tiếng, 1 ngày, thì ưu tiên giải quyết nó.
-Khi gặp vấn đề thì cách ly bản thân ngay, bất kể đó là ai, luyện tập hít thở sâu.
-Liên tục hỏi bản thân những câu hỏi để học, để phát triển.
Cứ liên tục như vậy 90 ngày. Đảm bảo, anh em sẽ dần vui vẻ, yêu đời trở lại, và sẵn sàng phát triển max ping cuộc sống của mình.
Khi anh em đã biết cách làm, thì phần còn lại là luyện tập. Luyện tập từ cái nhỏ tới cái lớn. Khi anh em đã dần vượt qua những cái nhỏ, rồi tới cái lớn. Thì nhìn lại, những chuyện nhỏ nhỏ, sẽ chẳng là gì.
Và đó là lợi ích vô cùng lớn, vì phụ nữ cực kì thích những người đàn ông điềm tĩnh và biết lắng nghe.
