Giới thiệu bản thân

Mình tên là Lê Nguyễn Chí Trung, và mình là một Life Coach. Các bạn sẽ thắc mắc, Life Coach là cái gì? Là những đứa hay nói đạo lý, và sống như …

Có thể nói đúng 1 phần. Nhưng 1 nửa sự thật, vẫn không phải là sự thật. Vậy thì là Life Coach, công việc của mình là gì?

Mình đến để phục vụ, giúp các bạn cả nam và nữ đạt được ước mơ, khám phá bản thân, mục tiêu cuộc đời, khởi nghiệp, cải thiện không chỉ mối quan hệ cá nhân, mà còn môi trường chuyên nghiệp, tối ưu hóa thời gian, trở thành nhân viên max ping, hay 1 người sếp/ quản lý tốt nhất có thể, trở thành 1 người đồng hành, 1 người bạn tốt thật sự đúng nghĩa, vượt qua nỗi sợ, lo lắng, giới hạn trong tư duy, vượt qua thử thách, bằng Sự Thật mà mình đã áp dụng vào cuộc sống của mình. Với mục tiêu là các bạn đạt được cái mình muốn, và trở nên tốt hơn, cảm thấy được sống 1 cách trọn vẹn.

Mình đặc biệt quan tâm, và nghiên cứu, cũng như được chứng thực rất nhiều về mối quan hệ gia đình, cách để có một gia đình mà mình mơ ước, cũng như một gia đình mà các bạn xứng đáng có. Mình thường hay hướng dẫn, và giúp các bạn trên Threads cách tìm kiếm kiểu người để hẹn hò tốt nhất, và có mối quan hệ thoải mái, dễ chịu, và bền vững, cách để có người yêu, và người yêu kiểu như thế nào thì phù hợp với từng bạn. Mình cũng hướng dẫn các bạn nam cách để trở thành 1 người đàn ông, mà người yêu thầm mơ ước. Bên cạnh đó, mình cũng giúp các bạn nữ cách giao tiếp bằng lời nói, và suy nghĩ cụ thể để có thể duy trì mối quan hệ, và quan trọng nhất là cách để tìm một người đàn ông thực sự.

Mình đã từng hướng dẫn vài bạn làm CEO, khởi nghiệp, quản lý trong môi trường nhỏ và lớn. Những bạn có đam mê nhưng không biết cách đi tới, cũng như những bạn đã từ bỏ đam mê, mà muốn quay lại.

Mình cực kì quan tâm đến sức khỏe tinh thần của các bạn nhỏ ở Việt Nam. Mình thường hay giúp và hướng dẫn những bạn đến từ gia đình độc hại, lớn lên bị hất hủi, và bị định kiến của xã hội chèn ép. Không biết mình là ai, sống làm gì, chán nản, mất phương hướng, đau khổ, rồi bị mạng xã hội, những người độc đại bóp nghẹt, “tẩy não”, bằng tư tưởng sống: Chỉ có tiền và danh vọng mới mang lại hạnh phúc. Trong khi trái tim của các bạn muốn điều khác.

Mình đã đến với thế giới này cũng với nhiều thiếu thốn. Với suy nghĩ lúc còn nhỏ, là mong muốn thế giới này tốt hơn, bình yên hơn, và mọi người sống hạnh phúc hơn. Năm 2 đại học, khi đang quen một bạn nữ rất tốt bụng, nhưng mình dần hết tình cảm. Mình đặt câu hỏi: Tại sao bạn nữ này tốt, nhưng mình lại không thích như ban đầu nữa? Và có vẻ, hầu hết những người mình biết, họ cũng không thực sự vui vẻ hạnh phúc. Những gia đình mình gặp, mọi người hoặc phải giấu nhau điều gì đó, hoặc phải chửi bới, đánh đập nhau. Mình bắt đầu có ước mơ: 

-Mình  cần phải làm cái gì đó thật sự tốt, và nó phải tốt từ bản chất, để giúp mọi người.

Suy nghĩ là vậy, nhưng làm gì đây, khi mình đang học 1 cái ngành mà mình không thích, cũng chẳng có năng khiếu. Mình để ước mơ đó sang một bên và bắt đầu lo những cái hiện tại, vì thật ra mình cũng chả thấy mình thích cái gì trên đời.

Sau khi ra trường trễ 1 năm, và đang làm cho một công ty ở quận Tân Bình, mình luôn có 2 luồng suy nghĩ: Tại sao mình cảm thấy bản thân ngày càng tệ đi, mà không có lối thoát? Và, người bạn gái ở thời điểm đó luôn luôn dịu dàng, dễ chịu, nữ tính, mà bản thân mình không thực sự vui, và hạnh phúc?

Như những bạn nam khác, mình dùng lý do “anh phải lo cho sự nghiệp”, rồi mình đi nửa vòng Trái Đất. Câu trả lời thật sự, và mình ước có ai đó nói với mình những điều mình đang chia sẻ là:

-Mình không cảm thấy vui, và hạnh phúc là do chính bản thân mình. Không phải bạn nữ kia, khi bước vào mối quan hệ, mỗi người cần cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc trước, thì mới chia sẻ được cho nhau. Vì mình không thể cho đi, cái mà mình không có.

Đến một đất nước, không người thân, không gia đình, không bạn bè, gia đình mình vay mượn để mình đi, IELTS chỉ vỏn vẹn 5.5, không thể giao tiếp, cũng như hiểu được văn hóa. Mình cứ nhắm mắt mà sống, tới đâu thì tới.

So với nhiều bạn khác, việc đi tới một nước nào đó là ước mơ, nhưng bản thân mình bắt đầu suy nghĩ: Mình đã được cái mà nhiều bạn khác mơ ước, mà mình vẫn không vui. Vậy thì cái gì mới thực sự làm mình vui?

Đi tìm câu hỏi đó, từ mạng xã hội, báo đài, những bác lớn tuổi, anh chị, mình vẫn không thấy được câu trả lời. Mình stress, tiêu cực, chán nản, chán sống trong 1 thời gian dài. Và mình đã nói với bản thân: 

-Nếu ông Trời có thật, thì hãy cho con biết, con sống để làm gì? Vì nếu sinh ra chỉ là kết quả của việc 2 người quan hệ thân mật với nhau, hên xui, ngẫu nhiên. Hoặc, theo như thuyết tiến hóa, thì những người có “phẩm chất” tốt nên xứng đáng được sống, còn những người tiêu cực như mình thì nên bị loại đi, càng sớm càng tốt, để chừa của cải cho những người khác.

Và, rồi ông Trời cho mình thấy “con đường”, mình tìm thấy Coach Corey Wayne, mình khuyến khích các bạn nào biết tiếng Anh có thể theo dõi kênh này. Mình học, nghe rồi làm theo, và thay đổi cách nói chuyện với bản thân.

Mình đã theo dõi kênh Coach Corey Wayne, và làm chính xác những gì Coach Corey Wayne hướng dẫn. Tất nhiên, vì không có tiền, nên mình cứ theo dõi miễn phí, cái gì miễn phí là thu nạp vào người hết. Mãi về sau, đi làm rồi, mình có tiền mua sách ủng hộ.

Phần lớn kiến thức của mình là từ Coach Corey Wayne, và trong lòng mình có một cái gì đó thôi thúc hơn nữa, mình muốn trở nên tốt hơn, phát triển hơn, có thể hi sinh, có thể làm điều gì đó cho mọi người. Và đó là chính xác những gì mình từng suy nghĩ lúc đại học năm 2.

Sau khi hoàn thành khóa học tại Canada, mình đã được nhận thẳng vào 1 công ty IT từ 1 giảng viên người nước ngoài, mà không qua vòng phỏng vấn. Và, nó rất màu nhiệm khi so sánh việc 1 người Việt Nam được chọn so với 30 bạn Ấn Độ khác. Rồi lúc sau, mình được làm vị trí quản lý dự án. Tất cả đến từ kiến thức đúng và sự luyện tập.

Với mong muốn, và suy nghĩ phải trở nên tốt hơn, và phải giúp đỡ được nhiều người hơn. Mình đặt nó là tiền đề cho mọi việc mình làm. Mình dần được “mở mắt”, và thấy những điều mà những người giỏi nhất, thông thái nhất trên Trái Đất này đã thấy. Và bằng chứng là họ đã thành công, xuất bản sách, giúp đỡ rất rất nhiều người trên thế giới, và cứu được cả những người có suy nghĩ 44, với 2 người tiêu biểu mà mình hay nhắc đến là bác Jordan Peterson, và Tony Robbins.

Ở thời điểm hiện tại, mình đã rời công việc IT, và đang làm công nhân cho 1 nhà kho của Amazon. Thời gian rảnh, mình luôn tập trung dành thời gian cho mục tiêu lớn nhất cuộc đời mình. Và, mình dùng chính cuộc sống của mình để hướng dẫn cho các bạn, cách để có một cuộc sống cân bằng nhất, vừa có thể vui, thoải mái, vừa có thể đi tới mục tiêu mà mình muốn, mà vẫn đạt được mục tiêu đó.

Xin cảm ơn các bạn, đã dành thời gian đọc.