Trên mạng, hay những người anh em gặp, thường dạy bảo và định nghĩa, phán xét anh em bằng cách này hay cách khác, để họ cảm thấy thoải mái hơn với quyết định của mình.
Khi anh em tin vào những lời đó, mà mặc kệ bản thân cảm thấy như thế nào, sẽ làm anh em mất đi khả năng là chính mình.
Thế giới đã có quá nhiều người sống theo ý người khác, và đánh mất thời gian cuộc đời họ, cho đến khi già rồi thì tiếc, và muốn con cái phải sống thay cho mình, để bản thân thoải mái hơn, vì đã không dám làm cái mình muốn, khi mà tin lời người khác nói.
Nếu anh em lướt facebook, hay các nền tảng khác nhau, anh em đều sẽ thấy có rất nhiều lời khuyên, định nghĩa về con người và cuộc đời này.
Nhưng cái nào đúng? Ví dụ:
Cung hoàng đạo nó nói: cung anh em là người không chung thuỷ, hai mặt, nói dối.
Hay, người hướng nội thì sẽ luôn là người nhút nhát, ít nói chuyện, không biết giao tiếp, hay im lặng, suy nghĩ, tiêu cực. Người hướng ngoại không thể điều khiển cảm xúc, không thích ở một mình, dễ nói chuyện với người khác, thoải mái, tích cực.
Hoặc, trường hợp của mình (nếu anh em nào gặp trường hợp tương tự có thể chia sẻ để các anh em khác học) đó là:
Có một chú rất là thông thái, là người quen của gia đình mình, khẳng định nói với mình năm lớp 12 là: Ba con làm nghề điện tử, thì con PHẢI làm nghề điện tử. Con không thể học hay làm ngành khác được. Vì chả ai trong gia đình làm, nên con không học tốt được đâu. Con không có cái căn, con không có tố chất.
….
Khi mình tin, và nghe theo lời người khác nói, thì như thế nào?
Mình mặc định trong đầu là mình không đủ khả năng học, và mình chọn đại ngành khác. Bởi vì mình TIN vào lời khuyên đó. Chú đó lớn tuổi mà, thường sẽ có nhiều kinh nghiệm cuộc sống, sẽ thông thái hơn, cho lời khuyên vậy thì quá hợp lý.
Hay, mình tin rằng mình là người hướng nội nên mình mặc định bản thân mình chỉ có thể làm những cái mà người hướng nội có thể làm.
Và hành động của mình y theo những cái đó, mình ít nói chuyện, cộc cằn, trả lời vài câu, chỉ muốn làm một mình, và hay suy nghĩ.
Như mình đã nói: Anh em mình là những gì anh em mình làm mỗi ngày.
Chú bảo vệ, hay những anh tài xế xe grab, cô bán cafe, đồng nghiệp hiện tại sẽ không bao giờ nghĩ mình là đứa hướng nội. Vì mình có khả năng, nói chuyện với bất cứ ai mình muốn. Nhiều lúc cả 30 phút vẫn chưa xong.
Tại sao cần lắng nghe bản thân mình, thay vì nghe lời người khác?
Hậu quả của việc tiếp thu những lời khuyên, hay niềm tin đó quá nhiều, sẽ tác động đến anh em, hay cả các bạn nhỏ đang lớn, là sự giới hạn khả năng bản thân, và phá huỷ đi SỰ TÒ MÒ của anh em, và các bạn.
Sự phá huỷ này sẽ là nguyên nhân dẫn đến: Sự luyến tiếc, hối hận. Và suy nghĩ: Ước gì mình làm theo những gì mình mong muốn, khao khát, thay vì nghe lời khuyên của một người nào đó, hay tin những cái trên mạng.
Và, chính xác! Mình đã tiếc khi không được học ngành mình cảm thấy thích, và còn những cái tiếc, hối hận hơn nữa. Tuy nhiên, những gì đã xảy ra, thì nó đã xảy ra, và nó không thể xảy ra theo hướng khác.
Tại sao sự tò mò của anh em, và các bạn nhỏ quan trọng?
Sự tò mò là cái để giúp anh em, hay các bạn nhỏ đi tìm được câu trả lời: Mình sống để làm cái gì.
Thay vì, mất hơn 10 năm như mình để ráng đi tìm câu trả lời, chứ chưa nói là xây dựng. Thì anh em, và các bạn nhỏ có thể nhanh hơn, sớm hơn, và sống vui vẻ, tốt hơn mình.
Khi anh em chưa biết anh em sống để làm gì, anh em cứ TÒ MÒ về mọi thứ, làm những cái mà anh em cảm thấy đúng, miễn là đừng ảnh hưởng đến sự tự do của người khác. Ví dụ:
Tại sao người ta làm được cái xe?
Tại sao người ta làm được cái đồng hồ?
Tại sao có người xây dựng được doanh nghiệp lớn?
Tại sao có những người rất điềm tĩnh? Sao họ làm được?
Tại sao có những gia đình hạnh phúc vậy? Họ làm cái gì?
…….
Ông Steve Jobs đã khẳng định bằng cuộc đời của ổng, và chia sẻ tại đại học Stanford năm 2005 (mình đã dịch trong bài cũ nên chỉ ghi câu trọng tâm):
“You’ve got to find what you love… . As with all matters of the heart, you’ll know when you find it”.
– “Bạn cần phải tìm, cái mà bạn yêu… Bằng tất cả mọi cảm nhận của trái tim, bạn sẽ biết khi bạn tìm được nó.”
Nếu ổng tin lời người khác: “Anh không làm được đâu, làm gì có chuyện đó, chuyện đó không thể xảy ra được”. Làm sao các hãng điện thoại khác cố gắng làm điện thoại tốt hơn để cạnh tranh? Làm sao để thế giới thừa hưởng được thành quả?
Anh em thử tưởng tượng thế hệ sau sẽ sống tốt hơn như thế nào, nếu như chỉ cần 10% dân số thế giới có thể làm được cái mình yêu thích, và làm giống như ổng.
Anh em hãy cố gắng đi tìm cái mà anh em yêu thích, đừng bị lung lay. Mỗi ngày cố gắng một chút thôi. Vì thế hệ sau cần anh em làm tấm gương, chứ nó không cần anh em đẩy toàn bộ trách nhiệm cho nó.
